Bài học trưởng thành đôi khi chỉ được hiểu khi ta đã đủ trải nghiệm và đủ tĩnh lặng để nhìn lại chính mình; những điều tưởng nhỏ bé trong quá khứ lại trở thành kim chỉ nam trên hành trình làm người.
- Miễn phí sách giáo khoa – bước đi chiến lược
- Trả lại hơn 700 triệu đồng cho người chuyển khoản nhầm
- Rau hẹ và lợi ích nổi bật cho sức khỏe trẻ nhỏ
Xem nhanh
Bài học trưởng thành từ ký ức thời đi học
Có những buổi sáng yên bình khiến tôi bất giác dừng lại; hít một hơi dài rồi nhìn sâu vào chính mình. Khi nắng sớm len qua ô cửa, tôi nhớ về những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường – vừa hồn nhiên, vừa háo hức, lại có chút vụng về. Ngày ấy thầy gõ thước, trò cúi đầu. Còn bây giờ, ai cúi đầu trước tri thức? “Thông minh và hiếu học thì không thẹn hỏi kẻ dưới mình”; lời dạy trong Luận Ngữ vẫn luôn vang vọng. Tôi nhớ những người thầy tận tụy rèn từng nét chữ, từng phép lịch sự, dạy cách phân biệt đúng sai; để hiểu rằng học không chỉ là kiến thức mà còn là nền tảng làm người.
Khi rời trường mới hiểu mình vẫn là học trò
Tưởng rằng rời khỏi cổng trường là kết thúc thời học trò; nhưng bước vào đời rồi tôi mới biết: mình vẫn đang học, mỗi ngày. Học cách đối diện với khó khăn; học cách lắng nghe; học từ những trải nghiệm bất ngờ và cả những con người tình cờ đi ngang qua cuộc đời.
Mỗi ngày trôi qua, tôi gặp những “người thầy” mới: đồng nghiệp nhẹ nhàng chỉnh sửa từng lỗi sai; bạn bè nhắc tôi đừng nản lòng, hay cả một người xa lạ kể câu chuyện khiến tôi soi lại chính mình. Không phải bài học nào cũng đến bằng lời. Nhiều khi chính sự hiện diện, cách sống của họ đã là một bài học thấm sâu.
Dấu ấn của những người thầy trong cuộc sống
Mỗi người thầy đi qua đời đều để lại dấu ấn riêng. Có người ấm áp như nắng sớm, có người nghiêm khắc như gió lạnh mùa đông; nhưng ai cũng giúp tôi trưởng thành thêm một phần.
Những bài học ấy đến rất khẽ, âm thầm, không phô trương nhưng khiến tôi thay đổi. Nhìn lại, tôi nhận ra mình đã học được cách cúi đầu khi cần và biết ngẩng mặt lúc phải đối diện thử thách.
Giữa bộn bề cuộc sống, tôi hiểu rằng học là một đặc ân. Không phải ai cũng có cơ hội được dạy dỗ, càng không phải ai cũng giữ được tâm thế học trò khi bước vào tuổi trưởng thành.
Biết ơn – bài học trưởng thành đẹp nhất
Tôi hạnh phúc khi vẫn giữ được sự mềm mại trong tâm hồn: biết lắng nghe, biết tiếp thu, biết nhận lỗi và biết trân trọng từng lời khuyên. Người còn giữ tâm thế ấy, dù bao nhiêu tuổi, vẫn luôn là học trò đẹp nhất của cuộc đời.
Nhân ngày 20/11, tôi muốn gửi lời tri ân đến tất cả những người thầy – trong quá khứ, hiện tại và cả những người chưa từng nhận mình là thầy nhưng đã dạy tôi những điều vô giá bằng chính cách họ sống. Tôi cũng biết ơn chính mình vì vẫn còn tĩnh lặng để học, đủ cởi mở để tiếp nhận và đủ chân thành để nói lời cảm tạ.
Hành trình học suốt đời
Dẫu rời xa sân trường từ lâu, trong sâu thẳm tôi vẫn là một học trò của cuộc đời. Tôi vẫn học mỗi ngày, vẫn biết ơn từng bài học và vẫn trân trọng những tấm lòng đã soi sáng bước chân mình. Còn biết học nghĩa là còn lớn. Còn biết ơn nghĩa là còn đẹp.
Giữ được tâm thế học trò chính là cách để tôi bước tiếp trên con đường trở thành một con người tử tế, tròn đầy và sáng trong hơn qua từng ngày.
Theo: Vạn điều hay