Tình một đêm tưởng đã chôn sâu bỗng sống dậy khi tôi vô tình gặp lại Thu và đứa trẻ bên cạnh. Hình ảnh cậu bé có nhiều nét quen thuộc khiến tôi hoang mang, mắc kẹt giữa gia đình hiện tại và sự thật có thể bị che giấu suốt 4 năm.
- Phá dỡ hồ chứa nước Tân Lai: Lâm Đồng chỉ đạo khẩn cấp
- Lào Cai: Làm rõ clip nam sinh hành hung bạn rồi hất xuống hồ nước
- Gạo đắt nhất thế giới: câu chuyện nâng tầm hạt gạo Nhật
Xem nhanh
Gặp lại người cũ trong tình huống bất ngờ
4 năm trước, nhân dịp kỷ niệm 10 năm ra trường, lớp tôi tổ chức họp mặt bạn bè. Khi đó, tôi chuẩn bị kết hôn, mọi công việc đón dâu đã sẵn sàng. Hôm ấy, Thu – cô bạn lớp phó học tập xinh đẹp – ngồi cạnh tôi. Sau vài chén rượu, cô ấy ghé tai nói nhỏ rằng đã từng thích tôi từ thời cấp 3 nhưng không dám nói. Tôi nghĩ Thu chỉ đùa.
Thu ngày ấy vốn lạnh lùng và ít nói. Gia đình cô có nhiều biến cố: cha từng phải đi cải tạo vì cờ bạc, mẹ vướng vào chuyện tình cảm sai lầm. Thu sống thu mình, chỉ cố gắng học thật giỏi. Còn tôi là lớp trưởng, tiếp xúc nhiều nhưng chưa từng hiểu hết góc khuất ấy.
Qua thời gian, Thu đã mạnh mẽ và xinh đẹp hơn, có công việc ổn định, nhiều người theo đuổi nhưng vẫn chưa kết hôn. Hôm đó sau buổi liên hoan và hát karaoke, Thu uống khá nhiều. Trước khi ra về, cô ấy đề nghị tôi đưa về và trên đường đợi taxi, Thu bất ngờ ôm chặt tôi, hỏi: “Cậu sắp cưới rồi. Đêm nay, ở với mình được không?” Tôi không say hoàn toàn, nhưng không đủ tỉnh táo để giữ giới hạn. Và chúng tôi đã có tình một đêm trong một nhà nghỉ.
Sau đó, tôi luôn xem đó là sai lầm lớn nhất đời mình. Tôi không yêu Thu, và càng không thể biện minh cho sự phản bội ấy. Nhưng chuyện đã xảy ra, tôi chỉ còn biết im lặng, cưới vợ và cố gắng làm một người chồng, người cha tốt.
Cuộc sống hiện tại và cú sốc gặp lại
4 năm trôi qua, tôi có tổ ấm hạnh phúc: vợ hiền, hai cô con gái sinh đôi đáng yêu. Câu chuyện cũ chìm sâu như một giấc mơ lãng đãng. Tuần trước, về quê công tác, tôi đưa mẹ ra chợ thì tình cờ gặp Thu. Bên cạnh cô là một cậu bé chừng 3 tuổi, gương mặt sáng sủa và… quen đến lạ lùng. Tôi hỏi: “Ồ, cậu cưới lúc nào mà có con lớn vậy?” Thu lúng túng, tránh ánh mắt tôi và vội vã rời đi.
Tối hôm đó, tôi gặp Tùng – bạn cùng lớp và cùng xóm – và nhắc chuyện ấy. Tùng kể Thu chưa từng kết hôn, chỉ bỗng dưng mang thai sau lần họp lớp. Không ai biết bố đứa bé là ai và cũng chẳng ai dám hỏi.Tôi bàng hoàng. Tuổi đứa trẻ khớp với thời điểm hôm đó. Ánh mắt tránh né, dòng trạng thái cuối cùng Thu đăng cách đây 4 năm: “Như một giấc mơ”. Tất cả như nối lại thành một sự thật mà tôi không dám đối diện.
Nỗi băn khoăn không lối thoát
Tôi đã nhiều lần muốn nhắn tin cho Thu nhưng rồi lại xóa. Nếu điều tôi lo sợ là thật, tôi phải làm gì?
- Tôi đang có gia đình yên ấm.
- Thu có cuộc sống riêng, không làm phiền, không đòi hỏi.
- Còn đứa trẻ… nếu đó là con tôi, liệu có quá thiệt thòi khi phải lớn lên mang tiếng “không cha”?
Nếu tìm hiểu, mọi thứ sẽ bị xáo trộn. Vợ tôi có tha thứ không? Gia đình có tan vỡ không? Cuộc sống của Thu và đứa bé có bị đảo lộn không? Nếu im lặng, tôi có đang trốn tránh trách nhiệm của một người cha? Câu hỏi cứ xoáy sâu, đưa tôi vào mớ bòng bong không lối thoát.
Có nên im lặng hay đối diện sự thật?
Tình một đêm năm nào tưởng đã chấm dứt, nhưng hệ quả có thể đang sống động trước mắt. Tôi phân vân giữa hai lựa chọn:
- Im lặng để giữ gìn hiện tại, tôn trọng sự lựa chọn im lặng của Thu.
- Đối diện để xác nhận sự thật và chịu trách nhiệm với con (nếu đúng).
Tôi thực sự không biết điều đúng đắn lúc này là gì. Người ta vẫn nói: “Im lặng là vàng”, nhưng có lẽ, đôi khi im lặng là trốn chạy.
Theo: Dân Trí