Có những con đường quen tưởng chừng dửng dưng, nhưng chỉ một lần dừng chân, ký ức lại ùa về. Trước ngôi nhà cũ của người bạn thơ đã khuất, tác giả chợt thấy rõ lẽ vô thường của kiếp nhân sinh.
- Nhớ quê – Bài thơ của Vũ Trung lay động trái tim người xa xứ
- Bài thơ “Nắng” – ký ức mang màu mắt trời
Thăm bạn thơ đã mất
Tác giả: Vũ Trung
Trở lại thăm nhà bác bạn thơ
Người đi dấu cũ vẫn chưa mờ
Bên hông ghế gỗ hoa thoang thoảng
Chỗ góc tường rào lá phất phơ
Dốc ý gieo vần chung chén rượu
Cạn tình ghép tứ hợp duyên mơ
Nay qua thấy cảnh lòng vương nghĩ
Cái kiếp nhân sinh chợt sững sờ.
Xem nhanh
Ký ức như mới hôm qua
Ghé lại một khung trời cũ… Có những ngày ta đi qua một con đường quen, ngỡ rằng lòng sẽ dửng dưng như bao lượt ghé ngang.
Ấy thế mà hôm đó, tôi dừng chân thật lâu trước ngôi nhà của bác – một người bạn thơ, một tri kỷ của những tháng năm mê chữ.
Bác đã đi xa vài năm rồi, nhưng mọi thứ nơi đây vẫn còn vẹn nguyên: cái bàn gỗ dưới giàn hoa giấy, chiếc ghế con kê bên hông nhà, bức tường rào rêu phong…
Tất cả như đang im lặng kể lại những chuyện xưa cũ.
Tôi đứng lặng. Không biết là gió chiều làm mắt cay, hay vì lòng chợt rưng rưng.
Một thời đồng điệu: Thơ như mạch sống
Những ngày còn có nhau… Tôi nhớ những buổi chiều hai bác cháu hàn huyên, bày rượu đạm trà, mỗi người chắp một câu, ghép một vần.
Bác không chỉ làm thơ – bác sống trong thơ.

Mỗi vần bác viết ra là một mạch chảy ấm áp, đậm tình và đậm nghĩa.
Tôi, người trẻ tuổi hơn, được bác xem như người đồng điệu. Bác bảo, thơ là nơi trú ngụ của linh hồn khi cuộc đời quá xô bồ.
Những lần đến chơi, bác hay cười: “Cạn ly này, ta lại bắt đầu một bài thất ngôn!”
Chúng tôi say thơ hơn say rượu.
Thơ từ những điều bình dị
Thơ đến từ những điều giản đơn: bông hoa nở muộn, tiếng chim lạ đầu hôm, hay cả một làn gió thoảng qua hàng rào cũng đủ để nên tứ, kết vần.
Mà giờ… chỉ còn bóng cũ.
Hôm nay, tôi đứng trước căn nhà ấy, không còn ai gọi mở cổng. Không còn tiếng bác cười vang từ bên trong.
Chỉ có hoa thoảng hương, lá khẽ lay. Những thứ vô tri bỗng trở nên biết kể chuyện: câu chuyện của người đã khuất, và những ký ức chưa nguôi.
Tỉnh thưc trong chốc lát
Tôi viết nên bài thơ này trong dòng xúc cảm ấy: sững sờ một cái nhìn khác…
Hai câu thơ cuối – có lẽ là cái kết tự nhiên nhất cho buổi ghé thăm.
Người ta vẫn hay nói về “kiếp nhân sinh”, về lẽ vô thường. Nhưng chỉ đến khi nhìn một khoảng trống mà người cũ từng ngồi, ta mới thật sự hiểu.
Tôi bỗng nhận ra, đời người như áng mây trôi – đẹp đến mấy rồi cũng tan.
Thứ còn lại không phải là hình bóng, mà là tình nghĩa, là dấu ấn trong lòng người ở lại.
Chữ “chợt sững sờ” – không đơn thuần là buồn. Nó là phút giây tỉnh thức. Như vừa đi ra khỏi một giấc mộng, để hiểu rằng:
nếu bám chấp vào được – mất, ta sẽ mãi khổ đau. Mà đời thì luôn là dòng chảy – không thể giữ.
Lời nhắn nhẹ nhàng về kiếp người

Bài thơ không chỉ là lời tiễn biệt một người bạn thơ, mà còn là một lời nhắc về cái nhìn rộng mở hơn với kiếp người.
Hãy sống hết lòng trong hiện tại, yêu thương khi còn có thể.
Và khi phải buông, hãy buông bằng một tấm lòng thanh thản.
Đến – đi, sinh – tử, hợp – tan… vốn chỉ là những nhịp trầm bổng trong một bản nhạc dài vô tận.
Nếu không ôm giữ, không kháng cự, ta sẽ thấy được cái đẹp rất sâu nơi chữ “bình yên”.
Bài thơ “Thăm bạn thơ đã mất” không chỉ là một lời từ biệt, mà là một nhịp cầu để người sống nhìn lại, để lòng người nhẹ hơn với cuộc đời vốn dĩ mong manh.