Tết là nơi trái tim tìm về của người xa xứ, không chỉ là thời khắc năm mới mà còn là hành trình ký ức về gia đình và giá trị.
- 3 giai đoạn vàng phát triển trí tuệ và định hình nhân cách của trẻ
- Đàm Vĩnh Hưng: Tìm kiếm sự cân bằng sau những biến cố đời tư
- Khi lợi ích chi phối hôn nhân: Vì sao tình nghĩa dần phai nhạt?
Những ngày giáp Tết, miền Bắc chìm trong cái lạnh se sắt rất riêng. Cái lạnh đủ để người ta xuýt xoa khoác thêm áo ấm, đủ để làn khói bốc lên từ những quán phở ven đường trở nên gần gũi, ấm áp. Với những người đã xa quê nhiều năm; cảm giác ấy không chỉ dừng ở thời tiết mà còn len sâu vào nỗi trống trải trong lòng mỗi khi Tết đến.
Giữa dòng người hối hả mua sắm cuối năm, phố xá rực rỡ sắc đào, sắc quất; ký ức về những cái Tết xưa lại hiện lên rõ ràng. Đó là quãng thời gian Tết còn là chuỗi ngày mong ngóng, là tiếng trẻ con nô đùa ngoài ngõ trong bộ quần áo mới; là mùi hương trầm thoang thoảng nơi bàn thờ tổ tiên, là không khí sum vầy khi cả gia đình quây quần bên nhau.
Xem nhanh
Tết là nơi trái tim tìm về qua ký ức tuổi thơ
Trong miền ký ức ấy, hình ảnh cha mẹ hiện lên rõ nét. Mẹ với đôi tay quen thuộc lựa từng chiếc lá dong xanh mướt, buộc từng sợi lạt tre mềm mại. Cha – Trụ cột gia đình – Luôn đảm nhận những việc nặng nhọc nhất. Chiếc xe đạp cũ kỹ của cha mỗi chiều cuối năm lại chở về “gia tài” Tết: gạo nếp, lá dong, thịt ba chỉ; cùng tiếng cười sảng khoái vang lên giữa sân nhà.
Đêm giao thừa, cả gia đình thức canh nồi bánh chưng nghi ngút khói. Cha kể chuyện cười, mẹ nhắc chuyện xưa, lũ trẻ lim dim ngủ bên bếp lửa hồng. Những khoảnh khắc bình dị ấy trở thành phần ký ức đẹp đẽ; không thể phai mờ trong tâm trí người con xa quê.

Tết là nơi trái tim tìm về giữa những mất mát
Thời gian trôi đi, ký ức Tết không chỉ có niềm vui mà còn đan xen nỗi trống trải khi người thân lần lượt rời xa. Khi cha không còn; ngôi nhà cũ trở nên vắng lặng. Không còn tiếng xe đạp quen thuộc; không còn cảnh quây quần gói bánh, không khí Tết cũng dần thưa vắng.
Người mẹ già, sau những mất mát, không còn mặn mà bày biện Tết như xưa. Câu nói giản dị: “Không nấu bánh chưng nữa đâu con” lại khiến người con chạnh lòng; bởi phía sau đó không chỉ là thiếu một món ăn; mà là thiếu đi hơi ấm sum vầy.
Giữa xã hội hiện đại, nhiều người coi Tết là gánh nặng, là khoảng thời gian mệt mỏi cần né tránh. Nhưng chính sự vội vã ấy đôi khi khiến những giá trị cốt lõi của Tết dần phai nhạtơ; để lại khoảng trống trong tâm hồn những người đã quen sống xa nhà.
Giữ Tết để trái tim còn chốn quay về
Với nhiều người, ký ức Tết tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn, không thể xóa và cũng không cần xóa. Tết không chỉ là hoài niệm, mà là truyền thống cần được tiếp nối để tạo ra những ký ức mới cho thế hệ sau.
Quyết định trở về sớm, cùng mẹ gói bánh chưng, mua lá dong, gạo nếp như ngày xưa; không chỉ là hành động cụ thể mà còn là cách để níu giữ hơi ấm gia đình. Ở đầu dây bên kia, tiếng mẹ nghẹn ngào như thay cho niềm chờ đợi bấy lâu.
Bởi suy cho cùng, dù thời gian có trôi, dù cuộc sống có đổi thay; Tết vẫn là nơi trái tim tìm về, nơi mỗi người được trở lại là chính mình, giữa yêu thương và những giá trị không bao giờ cũ.
Theo: Báo Dân trí