Đề bài về “người quyền lực nhất đất nước Việt Nam” được một cô bé lớp 5 trả lời bằng những điều rất nhỏ: đưa mẹ đi spa, đưa bố đi đánh golf, rồi cả nhà cùng đi du lịch.
- Collagen bắt đầu suy giảm từ tuổi 20: 5 thói quen giúp da săn chắc
- Cơ sở làm đẹp và những gói điều trị xương khớp
- Hạ tầng nông thôn mới đẹp, nhưng rác và nước thải vẫn ứ đọng
Bài văn của Vũ Hương Trà, khi đó là học sinh lớp 5A2, trường Hà Nội VIP, từng lan truyền trên mạng xã hội từ khoảng năm 2014 và được nhắc lại vào giữa tháng 8/2026. Trong trí tưởng tượng của cô bé, sau một đêm nằm mơ trở thành người giàu có và quyền lực nhất Việt Nam, em được một nữ phóng viên hỏi về dự định tương lai. Điều đầu tiên em nghĩ đến vẫn là gia đình.
Mẹ sẽ được đưa đi mua sắm ở “những cửa hàng toàn hàng hiệu”, đi spa “ở những chỗ đảm bảo”. Bố được đi đánh golf, xem bóng đá. Sau đó, cả nhà gồm bố mẹ, hai chị và một em trai sẽ cùng đến Đà Lạt ngắm hoa, rồi sang Hawaii tắm biển.
Cách kể còn vụng về, đôi chỗ lộn xộn, nhưng cô bé không cố biến mình thành một người lớn trong bài văn. Em chỉ viết về những gì mình muốn làm khi có đủ tiền và khả năng.

Khi “quyền lực” trong mắt một đứa trẻ chỉ là được lo cho bố mẹ
Bài văn được nhắc lại nhiều năm sau không phải vì cô bé đưa ra một kế hoạch lớn lao. Ngược lại, điều khiến người đọc nhớ đến em chính là cách em bỏ qua những ý tưởng thường thấy về quyền lực, đất nước hay xã hội để trở về với gia đình.
Trong bài, Hương Trà viết rằng bố đã vất vả nuôi mình khôn lớn, còn công lao của mẹ là điều em “không bao giờ quên được”. Vì thế, em tự đặt mục tiêu phải học giỏi, sau này kiếm thật nhiều tiền để có thể chăm lo cho bố mẹ.
Nếu người lớn thường nhìn quyền lực như khả năng quyết định hoặc tạo ảnh hưởng lên nhiều người, cô bé lại nhìn nó bằng một thước đo đơn giản hơn: có đủ khả năng để làm người thân vui. Một buổi spa cho mẹ, một trận golf cho bố hay chuyến đi xa của cả nhà, trong suy nghĩ của em, đều là những điều đáng để phấn đấu.
Bài văn cũng nhắc đến một tương lai rất xa trong tưởng tượng của cô bé: khi đi học đại học, sống trong ký túc xá, mẹ có thể sẽ lo lắng cho em. Những chi tiết ấy cho thấy điều nằm phía sau các món quà không hẳn là vật chất, mà là mong muốn được đáp lại sự chăm sóc của cha mẹ.
Điều thú vị nằm ở chỗ bài văn không đi theo khuôn mẫu quen thuộc. Đề bài càng lớn, câu trả lời của cô bé càng gần với đời sống gia đình. Chính khoảng cách ấy khiến những dòng chữ của một học sinh tiểu học được nhớ đến lâu hơn.
Có lẽ em chưa cần hiểu hết quyền lực là gì. Nhưng ở tuổi ấy, em đã biết mình muốn dùng điều mình có để làm gì: đưa những người đã nuôi mình khôn lớn đi đến những nơi họ muốn đến.
Có những ước mơ trẻ thơ không cần lớn lao, chỉ cần đủ thật để người lớn thấy mình trong đó.
Trường Anh (tổng hợp)