Tưởng chừng hạnh phúc trọn vẹn ở tuổi 27 khi có chồng; ba con và mái ấm nhỏ, tôi không ngờ cuộc đời mình rơi vào bi kịch. Nằm cạnh tôi; chồng vẫn “ôm” điện thoại vì sợ lỡ tin nhắn của người tình. Hình ảnh ấy ám ảnh; để rồi tôi nhận ra hôn nhân của mình chỉ còn là nghĩa vụ; còn trái tim anh đã thuộc về người khác từ lâu.
- Hâm nóng cơm nguội bằng lò vi sóng có an toàn không?
- Quả sung – thần dược mùa thu cho sức khỏe
- Cánh cửa’ Palestine và kỳ vọng mở ra hòa bình Trung Đông
Xem nhanh
Hạnh phúc tưởng có, hóa ra chỉ là ảo ảnh khi chồng nằm cạnh tôi
Ở tuổi 27, tôi từng tin rằng mình có đủ đầy: chồng ngoan, ba đứa con, một mái ấm riêng. Tám năm chung sống; tôi không nghĩ đến một ngày hôn nhân lại rạn nứt chỉ vì người chồng mà mình hết lòng tin tưởng. Phía sau vẻ ngoài tưởng yên ấm ấy; anh đã dành trái tim cho người phụ nữ khác – Lớn tuổi hơn, có gia đình, nhưng lại đủ sức khiến anh quên đi vợ con.

Hy sinh lặng thầm, đổi lại sự phản bội
Những năm tháng mang bầu; tôi vẫn phải chăm sóc cả gia đình chồng – Từ mẹ, bác, dì đến cả em họ. Trong khi tôi tất bật; anh chưa từng thấu hiểu hay ghi nhận. Người nhà anh thoải mái bòn rút tiền bạc; coi thường tôi, còn anh chưa bao giờ phản đối. Tôi chịu đựng tất cả với niềm tin rằng khi ở riêng; khi không còn mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu; anh sẽ thương vợ con hơn. Nhưng đáp lại sự hy sinh ấy; anh lại phản bội tôi để tìm niềm vui nơi người đàn bà khác.
Nằm cạnh tôi, chồng vẫn ‘ôm’ điện thoại vì sợ lỡ tin nhắn của người tình
Cảnh tượng ấy trở thành vết cắt sâu trong lòng tôi. Anh nằm cạnh vợ, cạnh con; nhưng vẫn cầm chặt điện thoại; không rời mắt vì lo lắng người tình sẽ buồn nếu anh trả lời tin nhắn chậm. Ngay cả những lúc gần gũi; anh cũng chỉ làm như một nghĩa vụ. Tình yêu, sự quan tâm; những lời sẻ chia từng có, tất cả đều biến mất; nhường chỗ cho sự lạnh nhạt và giả dối. Tôi thấy mình như người thừa trong chính gia đình mình.

Khi phụ nữ đánh mất sự tự chủ
Sau khi sinh con, tôi ở nhà chăm sóc ba đứa nhỏ, không thể đi làm. Việc phụ thuộc kinh tế vào chồng khiến tôi bị coi thường. Anh cho rằng tôi không tạo ra giá trị; không xứng đáng để được tôn trọng. Tôi muốn buông bỏ cuộc hôn nhân tệ bạc này; nhưng lại sợ con nhỏ thiếu đi tình cảm cha mẹ; sợ chúng khổ. Chính sự lệ thuộc ấy đã trói buộc tôi trong bi kịch; khiến mỗi ngày trôi qua đều là dằn vặt và uất hận.
Mất mát nhiều hơn cả tình yêu
Không chỉ mất chồng, tôi còn mất cả mái ấm từng dồn bao hy vọng. Căn nhà từng là nơi ấp ủ giấc mơ tương lai đã bị họ hàng chồng chiếm đoạt. Sức khỏe hao mòn; tuổi trẻ phai tàn, thứ duy nhất tôi giữ được chỉ còn ba đứa con. Mỗi lần nghĩ đến việc chồng đi nhậu đến sáng; vợ gọi cháy máy vẫn im lặng, hoặc ôm điện thoại nhắn tin với người đàn bà khác ngay khi nằm cạnh con; tôi thấy nỗi đau như nhân lên gấp bội.
Bi kịch hôn nhân và thông điệp còn lại
Câu chuyện của tôi không phải là cá biệt. Ngoại tình; sự thờ ơ và thiếu tôn trọng đã khiến nhiều gia đình tan vỡ. Phụ nữ Việt Nam, vì tình yêu và chữ “hy sinh”; thường nhẫn nhịn, nhưng đôi khi sự nhẫn nhịn ấy lại biến thành xiềng xích; khiến họ bế tắc trong chính hôn nhân của mình.
Bài học tôi rút ra là: yêu thương bản thân phải được đặt lên trước. Người phụ nữ cần tự chủ về tài chính; có sự nghiệp và chỗ đứng của riêng mình; để khi hôn nhân rạn vỡ; họ vẫn đủ vững vàng đứng dậy. Tình yêu chỉ đẹp khi có sự tôn trọng và chung thủy; còn nếu thiếu điều đó; hôn nhân chỉ là hình thức, biến vợ chồng thành những kẻ xa lạ chung mái nhà.
Nằm cạnh tôi, chồng vẫn “ôm” điện thoại vì sợ lỡ tin nhắn của người tình – Khoảnh khắc ấy trở thành biểu tượng cho sự tan vỡ của một cuộc hôn nhân. Tôi đã mất nhiều thứ, từ tình yêu; tuổi trẻ đến giấc mơ về gia đình hạnh phúc. Nhưng tôi vẫn còn ba đứa con; và đó là lý do để tôi đứng lên; tìm lại bản thân, thay vì tiếp tục chìm trong tuyệt vọng.
Theo: VnExpress