Nhiều người vì tin tưởng lời hứa trong gia đình mà bỏ ra số tiền lớn để xây nhà trên đất chưa thuộc quyền sở hữu của mình. Câu chuyện dại dột xây nhà trên đất bố mẹ chồng dưới đây là lời nhắc nhở đắt giá về pháp lý và niềm tin.

Dại dột xây nhà trên đất bố mẹ chồng từ niềm tin quá lớn

Tôi 39 tuổi, kết hôn được 14 năm. Chồng tôi là con trai cả trong gia đình có hai anh em. Những năm đầu sau cưới, chúng tôi thuê nhà ở thành phố để làm ăn. Sau khi có con đầu lòng, bố mẹ chồng khuyên vợ chồng tôi về quê, nói đất đai rộng rãi, “sau này cũng là của con cả”.

Lúc đó, chúng tôi tin tưởng hoàn toàn. Hai vợ chồng dành dụm được gần 700 triệu, thêm một khoản vay ngân hàng, quyết định xây một căn nhà hai tầng khang trang trên mảnh đất đứng tên bố mẹ chồng. Ông bà nhiều lần nói miệng rằng phần đất đó sẽ để lại cho vợ chồng tôi; còn em trai đã được cho một mảnh đất khác tương đương. Tôi chỉ mong có một mái nhà ổn định cho con, hoàn toàn không nghĩ tới việc làm giấy tờ sang tên, bởi trong đầu lúc ấy “người nhà thì tin nhau, đã nói là cho thì chắc chắn là cho”.

Mâu thuẫn bùng lên khi bố mẹ không còn

Mọi chuyện êm đềm trong nhiều năm. Tôi chăm sóc bố mẹ chồng, lo thuốc thang khi họ bệnh, không hề tính toán. Mẹ chồng mất ba năm trước, năm ngoái bố chồng cũng qua đời. Khi tang lễ vừa xong, tôi chưa kịp bình tâm thì em trai chồng tuyên bố: mảnh đất chúng tôi đang ở vẫn mang tên bố mẹ; vì vậy hai anh em phải chia đều.

Tôi nói rằng nhà này vợ chồng tôi bỏ tiền xây; bố mẹ từng nói rõ là để lại cho con cả. Nhưng em chồng đáp lại: “Chị có giấy tờ gì chứng minh không?”. Tôi vẫn nghĩ rằng ông bà có hai mảnh đất và đã chia cho mỗi người một phần. Nhưng hóa ra mảnh đất của em trai đã được sang tên từ lâu, còn phần đất của chúng tôi vẫn nguyên tên bố mẹ. Lúc này, tôi mới hiểu hết cái dại. Suốt mười năm, chúng tôi sống trong căn nhà do chính mình đổ mồ hôi xây dựng; nhưng quyền sở hữu đất lại không phải của mình.

Dại dột xây nhà trên đất bố mẹ chồng và bài học về giấy tờ

Khi đất vẫn đứng tên bố mẹ, theo pháp luật; đó là tài sản thừa kế và hai anh em đều có quyền. Nếu bán đất để chia, vợ chồng tôi chắc chắn thiệt thòi vì toàn bộ chi phí xây dựng nhà là do chúng tôi bỏ ra. Chồng tôi muốn giữ hòa khí gia đình nên đề nghị đưa cho em trai một khoản tiền vài trăm triệu, coi như hỗ trợ. Tuy nhiên, em chồng không chấp nhận; yêu cầu phải chia đôi giá trị đất hoặc bù theo giá thị trường gần 6 tỷ đồng.

Em trai nói rằng nếu không thỏa thuận được sẽ làm đơn ra xã phân xử. Điều này khiến tôi mất ăn mất ngủ. Tôi chưa bao giờ nghĩ nhà chồng cũng có thể trở thành người xa lạ như vậy. Nhưng bố mẹ đã mất, lời hứa năm xưa cũng theo người mà đi mất, chỉ còn lại giấy tờ là tiếng nói cuối cùng.

Làm gì khi rơi vào tình huống tương tự?

  • Kiểm tra và làm thủ tục pháp lý ngay khi được cho đất, dù là người thân.
  • Yêu cầu làm hợp đồng tặng cho tài sản có công chứng, tránh tranh chấp về sau.
  • Trong trường hợp đã xây nhà trên đất không phải tên mình, có thể yêu cầu định giá giá trị căn nhà riêng để bảo vệ quyền lợi khi chia di sản.

Tôi nhận ra, mình sai ở chỗ tin quá nhiều vào tình thân. Tôi tin rằng “nhà chồng cũng là nhà mình”; nhưng thực tế chỉ khi có tên trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất thì đó mới thực sự là nhà của mình. Giờ đây, điều tôi mong là có thể giữ được căn nhà đã gắn bó hơn mười năm; không phải đưa nhau ra tòa; và cũng không muốn anh em trong nhà trở thành người dưng.

Theo: VnExpress

Từ Khóa: