Bỏ phố về quê sau gần 10 năm làm việc tại Hà Nội, Đặng Giang quyết định từ bỏ giấc mơ mua chung cư để về Bắc Ninh xây nhà cấp 4, làm vườn, sống chậm và tận hưởng nhịp sống bình yên đúng với mơ ước.
- .Uống nước cam mang lại 5 lợi ích vàng cho sức khỏe
- Bóc gỡ đường dây lừa đảo trúng thưởng trên mạng, chiếm đoạt hàng trăm tỷ đồng
- Người phụ nữ tử vong trước phòng trọ, nghi bị bạn trai sát hại
Xem nhanh
Bỏ phố về quê và cảm giác thảnh thơi mỗi sáng
6h sáng ở Bắc Ninh, Đặng Giang thức dậy trong căn nhà nhỏ cấp 4, tự pha cà phê và thong thả thưởng thức bữa sáng. Qua ô cửa kính, khu vườn hoa hồng vừa trồng khoe sắc, mang đến cảm giác thư thái mà những năm tháng sống tại Hà Nội cô chưa từng có.
Sau 9 tháng rời phố, Giang cho biết đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất. Không còn tiếng còi xe, khói bụi hay nhịp sống vội vã, mỗi ngày trôi qua chậm rãi, nhẹ nhõm hơn. Nhiều lúc, cô tự hỏi vì sao mình không quyết định bỏ phố về quê sớm hơn.
Bỏ phố về quê sau giấc mơ mua nhà Hà Nội xa vời
Sinh ra ở Tuyên Quang, Giang xuống Hà Nội học đại học rồi gắn bó gần 10 năm với nghề truyền thông. Cuộc sống nơi đô thị là chuỗi ngày làm việc không ngừng nghỉ, nhiều thời điểm cô phải làm 2–3 công việc để đủ chi phí sinh hoạt.
Tắc đường, không khí ô nhiễm, phòng trọ chật hẹp và áp lực tài chính khiến tinh thần cô dần cạn kiệt. Mỗi tháng, 2/3 thu nhập dành cho tiền thuê nhà, điện nước, chi tiêu xã hội, tích lũy gần như bằng không. Giấc mơ mua một căn hộ chung cư ở Hà Nội ngày càng xa vời, thậm chí trở thành nỗi lo kéo dài.
Bỏ phố về quê biến đất hoang thành tổ ấm
Đầu năm 2024, Giang quyết định về Bắc Ninh – quê nội – thay vì trở lại Tuyên Quang. Gia đình có mảnh đất 180m² bỏ hoang suốt 30 năm. Không mất tiền mua đất, cô dùng hơn 500 triệu đồng tiền tiết kiệm để xây nhà, phần còn thiếu vay người thân và trả dần theo khả năng.
Căn nhà cấp 4 rộng 85m² gồm 2 phòng ngủ, phòng khách liền bếp, nhà vệ sinh và kho nhỏ. Phần diện tích còn lại được quy hoạch thành vườn rau và hoa. Trong suốt 2 tháng thi công, Giang đều đặn từ Hà Nội về Bắc Ninh theo dõi tiến độ; xem đây là “thành tựu lớn của cuộc đời”.
Nhịp sống chậm và khu vườn tự cung tự cấp
Tháng 3/2025, Giang nghỉ việc, chính thức dọn về quê. Tuần đầu tiên, cô không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng khi rời guồng quay công việc văn phòng. Tuy nhiên; nhịp sống mới nhanh chóng giúp cô cân bằng trở lại.
Giang dành thời gian học làm vườn qua sách báo, mạng xã hội và từ chính hàng xóm xung quanh. Một nửa vườn trồng rau theo mùa, nửa còn lại trồng hoa, nổi bật là hoa hồng – loài cây bền bỉ; dễ chăm sóc. Sau 3 tháng, khu vườn xanh mướt, cung cấp nguồn thực phẩm sạch cho bữa ăn hằng ngày.

Bỏ phố về quê và bài toán thu nhập lâu dài
Theo Giang, thách thức lớn nhất của việc bỏ phố về quê là công việc và thu nhập. Ở nông thôn, cơ hội việc làm hạn chế, mức lương khó so sánh với thành phố. May mắn, cô có công việc online liên quan đến sáng tạo nội dung; đủ trang trải sinh hoạt và trả nợ.
Chi phí sinh hoạt tại quê chỉ bằng khoảng 1/3 so với Hà Nội. Tiền điện 300.000–500.000 đồng/tháng, internet 150.000 đồng, xăng xe 50.000 đồng; nước giếng miễn phí. Mỗi tuần đi chợ một lần; tổng chi tiêu ăn uống khoảng 1,5 triệu đồng/tháng.
Không còn áp lực mua nhà hay tiền thuê trọ, Giang cảm thấy nhẹ nhõm. Cô ít la cà quán xá; tự nấu ăn và tận hưởng niềm vui giản dị trong căn nhà ngập hương hoa và sắc xanh. Với Giang, bỏ phố về quê không phải con đường trải hoa hồng; nhưng là lựa chọn đúng đắn để sống bình yên và bền vững hơn trong tương lai.
Theo: Dân Trí