Đau lòng khi chồng nói vô dụng chỉ vì con học kém và hiếu động khiến tôi bị tổn thương sâu sắc. Lời trách móc như xóa sạch mọi nỗ lực nuôi con suốt nhiều năm. Tôi băn khoăn phải làm gì để vừa bảo vệ con, vừa giữ gìn hòa khí gia đình.

Sự việc khiến tôi đau lòng

Tôi năm nay 34 tuổi, có một cậu con trai đang học lớp bảy. Con khá thông minh, nhanh nhẹn nhưng lại hiếu động và dễ bị ảnh hưởng bởi bạn bè. Gần đây, điểm số giữa kỳ của con giảm mạnh, kèm theo việc cô giáo phản ánh rằng con hay làm việc riêng trong giờ, nghịch ngợm và thậm chí có lần xô xát với bạn.

Hôm đó, khi cô giáo gọi điện về báo tình hình, chồng tôi vừa đi làm về. Nghe xong anh ngay lập tức nổi nóng, đập bàn và mắng con rất nặng lời. Tôi chưa kịp trấn an con thì anh quay sang nói tôi “vô dụng; ở nhà cả ngày mà không biết dạy con”. Anh cho rằng “con hư tại mẹ”, rồi so sánh con mình với con hàng xóm ngoan ngoãn, học giỏi, biết nghe lời.

Tôi cố bình tĩnh giải thích rằng con đang ở tuổi nổi loạn; cần định hướng và uốn nắn từ từ. Tôi mong anh dành thêm thời gian gần gũi con, lắng nghe và chia sẻ thay vì chỉ trách mắng. Nhưng càng nói, anh càng gắt gỏng và phủ nhận mọi nỗ lực của tôi.

Đau lòng khi chồng nói vô dụng và phủ nhận công sức

Những lời anh nói như dao cắt sâu vào lòng tôi. Suốt những năm qua, tôi luôn là người kèm cặp con học bài, trao đổi với giáo viên, tìm hiểu tâm lý lứa tuổi, khuyến khích con sửa sai. Tôi đâu phải không cố gắng. Nhưng chỉ vì một lần điểm số giảm và hành vi chưa tốt; anh lại xem tôi như chẳng làm được điều gì.

Tôi hiểu rằng việc con sa sút cần phải được điều chỉnh. Tôi không chối bỏ trách nhiệm. Thế nhưng, dạy con không thể chỉ bằng quát mắng hay so sánh. Một đứa trẻ ở tuổi dở dở ương ương rất dễ tự ti hoặc phản kháng nếu bị áp lực quá mức. Điều tôi mong muốn là cả hai vợ chồng cùng đồng hành với con; giúp con nhận ra sai, biết sửa và trưởng thành hơn.

Tìm cách đối thoại và đồng hành cùng con

Sau hôm đó, tôi lặng người suy nghĩ rất nhiều. Tôi vừa lo cho con, vừa tủi thân vì bị người bạn đời phủ nhận. Tôi biết, nếu tôi chìm trong buồn bã, con sẽ càng dễ lạc hướng. Vì vậy, tôi bắt đầu bằng việc trò chuyện với con nhiều hơn: hỏi con đang gặp khó khăn gì, vì sao lười học, vì sao đánh nhau. Khi con bắt đầu mở lòng, tôi nhận ra con có những áp lực riêng mà bố mẹ chưa thật sự hiểu.

Tôi cũng thử nói chuyện lại với chồng khi cả hai đã bình tĩnh. Tôi nói rõ cảm xúc tổn thương của mình và mong anh cùng tham gia vào việc giáo dục con chứ không giao phó hoàn toàn cho tôi. Tôi hy vọng anh nhận ra lời nói trong cơn giận có thể gây tổn thương sâu sắc; và gia đình chỉ mạnh khi cả hai cùng đứng về phía con.

Theo: VnExpress