Giữa thành phố tấp nập, những người chạy xe ôm già vẫn lặng lẽ mưu sinh từng cuốc xe. Họ không chỉ chở khách đi vài quãng đường, mà chở theo cả những câu chuyện vụn vặt của đời thường, những nỗi lo cơm áo, và đôi khi là cả những rủi ro không ai thấu hiểu.
- 4 khoản phí khi chuyển đổi đất vườn sang thổ cư 2025
- Người cha sau ly hôn: Khi tình yêu vượt qua khoảng cách
- Tranh luận về quy chuẩn và thiết kế tàu du lịch sau vụ lật tàu ở Hạ Long: Đâu là giới hạn an toàn?
Xem nhanh
Người chạy xe ôm già – Buổi sáng bắt đầu từ tiếng máy nổ cũ
Năm giờ sáng, khi sương còn giăng nhẹ trên những mái nhà, ông Lâm – người đàn ông ngoài 60 tuổi – đã quen với việc dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi con ngõ nhỏ. Tiếng máy nổ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Chiếc xe đã theo ông gần chục năm, nước sơn bong tróc loang lổ. Nhưng với ông, nó quý giá chẳng khác nào một người bạn đồng hành.
Ông dừng ở góc ngã tư quen thuộc, chỗ có bóng cây xà cừ lớn che mát. Ly trà đá nóng hổi được bà chủ quán nước đưa tới. Khói nhẹ bay lên trong buổi sáng se lạnh.
“Hôm qua thấy ông có vẻ mệt mà nay vẫn dậy sớm vậy?” – bà chủ quán hỏi.
“Sớm mới bắt được khách đi làm, bà ạ,” ông đáp, giọng đều đều; ánh mắt vẫn dõi theo con đường trước mặt.
Buổi sáng của ông bắt đầu như thế, lặng lẽ và đều đặn, chẳng khác bao nhiêu so với những năm tháng trước đây. Nhưng trong lòng ông, mỗi ngày trôi qua đều mang theo một hy vọng: kiếm đủ vài trăm nghìn để gửi về quê cho vợ mua thuốc và đóng học phí cho cháu nội.
Những cuốc xe mưu sinh và câu chuyện dọc đường

Mỗi cuốc xe với ông không chỉ là vài chục nghìn đồng, mà còn là những mảnh ghép đầy màu sắc của cuộc sống thành phố.
Buổi sáng, ông chở một cô công nhân trẻ, dáng người gầy gò; tay vẫn cầm ổ bánh mì ăn dở. Cô vừa ngồi sau xe vừa gọi điện cho mẹ ở quê: “Con vẫn ổn, mẹ đừng lo…”, giọng hồ hởi nhưng thoáng chút mệt mỏi. Ông nghe mà chợt nhớ đến đứa con trai đã đi làm xa gần một năm rồi chưa gặp.
Buổi trưa, ông chở một bà cụ đi khám bệnh. Cụ xuống xe, đôi tay run run dúi vào tay ông gói xôi: “Bác ăn đi cho ấm bụng, đi nắng mệt lắm.” Ông cười hiền, trong lòng thấy ấm hơn cả bữa cơm nóng.
Có hôm, một cậu sinh viên bắt xe về ký túc xá, cứ ríu rít kể chuyện thi. “Sau này cháu sẽ mua một căn nhà nhỏ để đón mẹ cháu lên ở cùng,” cậu nói đầy quyết tâm. Ông cười, niềm hy vọng của cậu như gợi lên ký ức tuổi trẻ từng một thời sôi nổi của ông.
Chiếc xe chở cả cuộc đời
Chiếc xe máy cũ kỹ không chỉ là phương tiện mưu sinh; mà gần như là một phần cuộc đời của ông. Trên thân xe chi chít những vết trầy xước. Mỗi vết đều gắn với một câu chuyện: lần va quệt khi tránh một đứa trẻ băng qua đường; lần ngã xe do đường trơn sau cơn mưa đêm.
Ông Lâm chăm chút cho xe như một người bạn. Mỗi khi kiếm được tiền, ông lại dành dụm để thay dầu, thay phanh. “Xe còn chạy được thì tôi còn đi làm được,” ông thường nói.
Ông không mua áo mới, cũng chẳng mấy khi tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon. Mọi thứ đều dành để sửa xe, để gửi ít tiền về cho đứa cháu nội đang học lớp 8. “Nó học giỏi lắm, phải ráng để nó không bỏ học giữa chừng,” ông kể, ánh mắt ánh lên niềm hy vọng lặng lẽ.
Người chạy xe ôm già và nỗi lo mỗi khi đêm về
Ít ai nghĩ rằng nghề chạy xe ôm cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Ông Lâm kể, giọng trầm xuống: “Có lần, một người đàn ông bắt xe đi ngoại thành. Đến đoạn đường vắng, hắn bảo tôi dừng xe rồi bất ngờ rút dao dọa cướp. May lúc đó có xe tải chạy qua, hắn hoảng sợ bỏ đi.”
Đó không phải lần duy nhất ông đối mặt với nguy hiểm. Một lần khác, một nhóm thanh niên say xỉn bắt xe đêm khuya, vừa đi vừa chửi bới, dọa đánh khi ông đi chậm. Ông đành cắn răng nhẫn nhịn, chỉ mong đưa khách đến nơi an toàn.
Nhiều đồng nghiệp của ông cũng từng gặp nạn: có người bị quỵt tiền, có người bị đánh khi không chịu đi đường tắt, thậm chí có người bị cướp xe giữa đêm. “Chỉ mong gặp người tử tế, chứ ai cũng sợ lắm. Nhưng không đi làm thì không có tiền mà sống,” ông thở dài.
Dù vậy, mỗi sáng, ông vẫn dắt xe ra đường. Với ông, chạy xe không chỉ là công việc; mà còn là cách duy nhất để nuôi hy vọng về một cuộc sống tốt hơn cho gia đình.
Những phút lặng khi chiều buông
Khi mặt trời khuất sau dãy nhà cao tầng, ông Lâm ngồi tựa vào gốc cây xà cừ, tay vẫn nắm chặt tay lái. Dòng người tấp nập đi qua, có người vội vã; có người thong thả, nhưng ít ai để ý đến người tài xế già đang ngồi đó.
Có những buổi chiều khách thưa, ông ngồi hàng giờ nhìn dòng người hối hả. Ông nghĩ về vợ ở quê, về đứa cháu nội đang chờ tiền đóng học. Mỗi đồng kiếm được đều chắt chiu, những đồng tiền ấy là lý do để ông tiếp tục bám trụ giữa thành phố đắt đỏ này.
Tiếng còi xe inh ỏi, bụi đường bay mù, nhưng ông vẫn kiên nhẫn đợi. Trong đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, vẫn le lói một thứ ánh sáng – thứ ánh sáng của những người tin rằng chỉ cần chăm chỉ thêm một ngày, gia đình ở quê sẽ bớt khổ hơn một chút.

Một ngày khép lại, một hy vọng mở ra
Chiều xuống, phố lặng dần sau những ồn ào quen thuộc. Người chạy xe ôm già dựng xe bên vỉa hè, đôi mắt trầm ngâm nhìn theo dòng người vội vã. Có thể hôm nay cuốc xe ít, tiền công chẳng bao nhiêu, nhưng ông vẫn ngồi đó như một chứng nhân bền bỉ của phố phường, của lòng người.
Trong cuộc sống này, không phải ai cũng tạo ra những điều lớn lao. Có lẽ, đôi khi chỉ cần sống chân thành, đi qua ngày tháng bằng sự lao động lương thiện, cũng đã là một điều đáng quý giữa thời buổi xô bồ này.