Khi con cái trưởng thành và bước vào cuộc sống riêng, nhiều cha mẹ mới nhận ra những năm tháng mình dành trọn cho con không phải lúc nào cũng đổi lại sự quan tâm tương xứng.

Ngày con còn bé, cha mẹ lo từng bữa ăn, manh áo. Con lớn thêm một chút, nỗi lo chuyển thành chuyện học hành, công việc và những va chạm trên đường đời.

Rồi con đi làm, lập gia đình. Cha mẹ vẫn dõi theo, vẫn sợ con gặp khó khăn, vẫn sẵn sàng gom góp những gì mình có để con bớt một phần nhọc nhằn. Có người dành cả tuổi trẻ, tiền bạc và sức lực cho hành trình ấy mà không nghĩ đến chuyện tính toán.

Người mẹ đưa hai con trên chiếc xe đạp giữa đường quê. (Ảnh minh họa: MUC)

Rồi một ngày, căn nhà nhỏ của người con có thêm những mối bận tâm khác. Công việc, gia đình riêng và cuộc sống bên ngoài mở ra một thế giới rộng hơn. Những cuộc gọi về nhà có thể ít đi, những lời nhắc nhở từng quen thuộc đôi khi lại trở thành điều khiến người con thấy phiền.

Tuổi già cần một điểm tựa khác

Có lẽ điều khiến cha mẹ buồn không phải chỉ là con ít về nhà. Đó còn là khoảnh khắc họ nhận ra người mình từng đặt ở trung tâm cuộc đời giờ đã có một thế giới riêng, nơi họ không còn giữ vị trí như trước.

Nhưng điều ấy cũng nhắc người ta về một sự thật khác: tình thương của cha mẹ thường không cần điều kiện, còn sự quan tâm của con cái có thể phụ thuộc vào hoàn cảnh và những lựa chọn riêng. Vì thế, không nên xem sự hy sinh của cha mẹ như một khoản chờ được hoàn lại.

Nuôi con là trách nhiệm, nhưng giữ lại một phần cuộc sống cho mình cũng không phải ích kỷ. Khi còn khỏe, cha mẹ có thể chăm sóc bản thân, tích lũy tài chính, giữ những mối quan hệ tốt đẹp và tìm niềm vui ngoài việc chỉ xoay quanh con cái.

Con rồi sẽ lớn, sẽ đi xa và có cuộc sống riêng. Cha mẹ vẫn có thể thương con như ngày đầu, nhưng bên cạnh tình yêu ấy, họ cũng cần một nơi để trở về — đó là chính cuộc sống của mình.

Bùi Hà (tổng hợp)