Sinh bệnh là ý trời không chỉ phản ánh quan niệm cổ xưa về số mệnh con người, mà còn gợi mở mối liên hệ sâu xa giữa tâm tính, phúc đức và sự sống còn. Câu chuyện trong sách cổ phương Đông mang đến nhiều suy ngẫm.
- Phúc do mình giữ: 3 điều người xưa dạy để hưởng an yên
- Thế hệ trẻ Iran quay lưng với khẩu hiệu cách mạng giữa làn sóng biểu tình mới
- Me rừng đổi đời, từ quả dại thành món lạ phố thị
Xem nhanh
Sinh bệnh là ý trời trong quan niệm cổ nhân
Từ xa xưa, người phương Đông tin rằng sinh – lão – bệnh – tử đều nằm trong trật tự của trời đất. Con người có thể nỗ lực cứu chữa; nhưng không phải mọi căn bệnh đều có thể dùng y thuật để hóa giải. Sinh bệnh là ý trời vì thế trở thành một cách nhìn nhận khi đối diện với giới hạn của con người trước thiên mệnh.
Trong sách “Thái Bình quảng ký”, có ghi lại một câu chuyện trích từ “Hội Xương giải di”; kể về một người bệnh nặng; dù mời bao danh y cũng không thể chữa khỏi. Điều đặc biệt là bệnh tình ấy không xuất phát từ nguyên nhân thông thường; mà dường như nằm ngoài mọi hiểu biết y học đương thời.
Câu chuyện không chỉ phản ánh sự bất lực của y thuật trước một số căn bệnh; mà còn cho thấy cách cổ nhân lý giải mối quan hệ giữa bệnh tật và thiên ý.
Sinh bệnh là ý trời và căn bệnh không tên
Nhân vật chính trong câu chuyện là một ông lão gia cảnh giàu có nhưng mắc căn bệnh lạ. Cơ thể ông ngày càng gầy yếu; không thể ăn uống, mỗi ngày phải uống đến nửa lít máu tươi mới duy trì được sự sống. Cả gia đình chìm trong lo lắng, sợ hãi.
Nhiều thầy thuốc giỏi được mời đến, đãi ngộ hậu hĩnh, nhưng bệnh tình không hề thuyên giảm. Một vị thầy thuốc đến từ Kiếm Nam; sau hơn mười ngày chẩn trị, cũng đành thừa nhận không tìm ra căn nguyên. Ông cho rằng có thể đây không phải bệnh do tà khí hay tổn thương thân thể; mà là tai họa do trời định.
Vị thầy thuốc khuyên con trai ông lão tìm đến Giả phủ soái – một người được cho là tinh thông toán mệnh; y dược và có khả năng nhìn thấu số phận con người.

Sinh bệnh là ý trời qua lời dị nhân
Quả nhiên, khi Giả phủ soái tình cờ đi ngang qua; ông dừng lại nhìn ông lão hồi lâu như đã nhận ra điều gì đó. Nhưng vì việc công đột xuất, ông không kịp nói lời nào.
Sau sự việc ấy, vị thầy thuốc rời đi, tin rằng bệnh này không thể cưỡng cầu. Ông lão cũng chấp nhận số mệnh, xin con trai đưa mình ra ngoại thành; nơi có núi sông thanh tĩnh, chờ ngày kết thúc sinh mệnh.
Ba ngày một lần, con trai đến thăm cha. Trong thời gian đó; một sự việc kỳ lạ đã xảy ra: ông lão nhìn thấy một con chó vàng xuống tắm ở hồ gần nơi nằm nghỉ. Sau khi con chó rời đi, nước hồ tỏa ra mùi hương lạ thường.
Khát nước, ông lão cố bò đến uống nước hồ. Ngay lập tức, toàn thân nhẹ nhõm, tinh thần dần hồi phục. Uống nước nhiều lần, ông có thể ngồi dậy, rồi ăn uống trở lại. Chỉ trong vòng mười ngày, ông hoàn toàn bình phục.
Khỏi bệnh cũng là ý trời, không do con người định đoạt
Khi Giả phủ soái nghe tin ông lão đã khỏi bệnh, ông giải thích rằng căn bệnh ấy gọi là “bệnh chấy rận” – một loại bệnh hiếm, gần như không có thuốc chữa. Muốn khỏi, chỉ có hai cách: uống tro của lược gỗ nghìn năm tuổi, hoặc uống “Hoàng Long dục thủy” – thứ nước tắm đặc biệt.
Việc ông lão vô tình uống nước hồ chính là ứng với “Hoàng Long dục thủy”. Giả phủ soái kết luận: ông lão mắc bệnh là do thiên ý, mà khỏi bệnh cũng là do thiên ý. Con người chỉ là người đi trong số mệnh đã được sắp đặt.
Câu chuyện khiến mọi người khâm phục kiến thức uyên thâm của Giả phủ soái, đồng thời càng tin rằng có những điều vượt ngoài sự toan tính của con người.
Tâm rộng thì bệnh lùi, khí thuận thì phúc đến
Ẩn sau câu chuyện sinh bệnh là ý trời không chỉ là niềm tin vào số mệnh, mà còn là triết lý về tâm và phúc. Khi ông lão chấp nhận số phận, buông bỏ sợ hãi và oán trách, thân tâm ông trở nên an hòa. Chính trong trạng thái ấy, cơ duyên chữa bệnh mới xuất hiện.
Cổ nhân tin rằng tâm rộng thì khí huyết lưu thông, bệnh tật tự lùi; khí thuận thì phúc báo tìm đến. Dù tin vào y học hay số mệnh, câu chuyện vẫn nhắc con người giữ lòng thanh thản, sống thuận đạo, bởi đó cũng là một cách dưỡng sinh sâu xa.
Nguồn: Vạn điều hay