Site icon MUC Women

Giáo dục gia đình lỏng lẻo: Nguy cơ trẻ mất cội rễ

Giáo dục gia đình

Giáo dục gia đình – Chiếc nôi hình thành nhân cách (Ảnh internet).

Trong nhịp sống hiện đại, nhiều mái nhà Việt dần lơi lỏng việc dạy dỗ con cái. Khi gia đình không còn là điểm tựa, trẻ lớn lên thiếu gốc rễ, dễ lạc lối trong vòng xoáy cám dỗ, đánh mất truyền thống và nền tảng đạo lý làm người.

Giáo dục gia đình – Chiếc nôi hình thành nhân cách

Từ bao đời, người Việt xem gia đình là tế bào cốt lõi của xã hội. Trong mái ấm đơn sơ; con trẻ được cha mẹ uốn nắn từng cử chỉ; được ông bà răn dạy về lòng nhân hậu; đức hiếu thảo. Những lời ru của mẹ; những câu chuyện cổ tích bên ngọn đèn dầu đã gieo vào tâm hồn bao thế hệ sự thủy chung; tình nghĩa và lòng biết ơn.

Chính từ nền nếp ấy; bao lớp con cháu đã trưởng thành; dẫu có đi xa vẫn nhớ câu dặn: “Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Gia đình không chỉ là nơi trú ngụ; mà còn là chiếc nôi làm nên hồn Việt; giữ cho ta sự mềm mại và bền bỉ trước những đổi thay khắc nghiệt của cuộc đời.

Khi giáo dục gia đình bị lãng quên

Ngày nay, nhịp sống hối hả khiến nhiều gia đình hiếm khi còn được đủ đầy bên mâm cơm chiều. Cha mẹ mải mê kiếm sống; con trẻ vùi mình trong sách vở hay điện thoại thông minh. Những lời dạy giản dị “ăn trông nồi, ngồi trông hướng”; “kính trên nhường dưới” dần bị lãng quên.

Không ít bậc phụ huynh đặt nặng điểm số hơn nhân cách; chiều chuộng con quá mức hoặc buông thả; để mặc con tự xoay sở. Trẻ em lớn lên giữa một thế giới ngồn ngộn thông tin nhưng lại thiếu bàn tay dắt dìu của gia đình. Và rồi, không ít em sa vào lối sống thực dụng; chỉ biết nhận mà quên cho đi; hoặc trở nên bướng bỉnh; nổi loạn, lạc lối giữa những cám dỗ mờ mịt.

Giáo dục gia đình – Ngọn đèn soi lối trở về

Người xưa vẫn nhắc: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Trước khi mơ ước dựng xây xã hội; mỗi người đều phải học cách gìn giữ gia đình. Một đứa trẻ biết khoanh tay chào ông bà; biết nhường nhịn em nhỏ; biết cảm ơn và xin lỗi – Ấy chính là nền móng vững chắc để bước vào đời.

Gia đình là “trường học đầu tiên”; nơi không có giáo trình khắt khe nhưng lại dạy những bài học bền lâu nhất. Những lời ru; những câu ca dao; những mẩu chuyện cha mẹ kể về gian khó đời mình chính là cách truyền lửa; để con trẻ biết sống nhân nghĩa; biết trân quý những gì mình đang có. Trẻ nào thấm được tình yêu thương và sự nghiêm khắc từ mái nhà ấm áp ấy; chắc chắn sẽ không dễ lạc đường.

Trẻ em như mầm non; chỉ cần ánh sáng và sự chăm sóc đúng mực là sẽ tỏa bóng xanh tươi. Một bữa cơm có đủ ông bà; cha mẹ, con cháu; (Ảnh: Internet).

Giữ nền nếp gia đình – Giữ hồn dân tộc

Muốn con trưởng thành vững vàng; trước hết cha mẹ phải là tấm gương. Trẻ em như mầm non; chỉ cần ánh sáng và sự chăm sóc đúng mực là sẽ tỏa bóng xanh tươi. Một bữa cơm có đủ ông bà; cha mẹ, con cháu; một buổi tối cha kể chuyện quê hương; mẹ lặng lẽ khâu lại chiếc áo cũ… đôi khi còn quý hơn bao món quà đắt đỏ.

Khi cha mẹ sống gương mẫu; khi gia đình thường xuyên nhắc lại truyền thống dòng họ; khi con trẻ được nghe về những hi sinh của thế hệ trước – Ấy là lúc gốc rễ được gieo sâu. Bởi chỉ có những đứa con hiểu cội nguồn; biết mình thuộc về đâu mới dám sống có trách nhiệm và kiêu hãnh giữa đời.

Xã hội hôm nay mở ra muôn vàn cơ hội nhưng cũng chất chứa lắm cám dỗ. Một đứa trẻ thiếu nền tảng gia đình dễ dàng chạy theo ảo ảnh hào nhoáng; quên mất giá trị thực sự của cuộc đời. Ngược lại, những em được nuôi dưỡng trong nền nếp truyền thống sẽ coi gia đình là mái hiên che chở; là bến đỗ để trở về sau những chông chênh.

Gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra; mà còn là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn; là cội nguồn để mỗi con người Việt tìm thấy chính mình. Đừng để giáo dục gia đình trở thành sợi dây lỏng lẻo. Hãy giữ chặt lấy; để thế hệ mai sau luôn có gốc rễ; có điểm tựa, và vững vàng bước vào đời.

Nguồn: Sưu tầm