Site icon MUC Women

Chiếc gương và bí mật cội nguồn

Chiếc gương và bí mật cội nguồn

Chiếc gương hình bầu dục, viền nhựa màu xanh có hoa văn mềm mại, vẫn lặng lẽ nằm trên bàn trang điểm của cô chủ mỗi ngày. Công việc của nó đơn giản: phản chiếu hình ảnh. Nhưng ngoài nhiệm vụ ấy, nó còn có một thú vui khác—nghe lỏm cuộc trò chuyện của đám quần áo trong tủ!

Câu chuyện của chiếc váy lụa

Một buổi chiều, khi cô chủ đang bận rộn bên ngoài, chiếc gương nghe thấy chiếc váy trắng làm bằng lụa tơ tằm tự hào kể:

Váy lụa: “Các cậu biết không? Tôi được dệt từ những sợi tơ tinh xảo nhất, do những người thợ lành nghề tạo nên. Tôi từng được trưng bày trong một cửa hàng sang trọng, nơi mọi ánh mắt đều hướng về tôi!

Áo cotton (cười nhạt): “Ồ, cao quý nhỉ! Nhưng cô có biết quá trình sản xuất lụa vất vả thế nào không? Những con tằm phải nhả tơ, bị kéo căng để dệt thành vải. Chúng phải hy sinh rất nhiều!”

Chiếc váy trầm ngâm một chút rồi khẽ thở dài:

Váy lụa: “Ừ… đúng là vậy. Nhưng đổi lại, tôi được trân trọng. Tôi được mặc vào những dịp quan trọng, được nâng niu, không như một số loại vải bị quăng quật khắp nơi…”

Chiếc áo cotton hừ mũi.

Tiếng thở nhẹ nhàng của chiếc áo cotton. (Ảnh: Đinh Nụ/ MUCwomen)

Tiếng thở dài của chiếc áo cotton

Áo cotton: “Còn tôi thì sao? Tôi được làm từ bông trên những cánh đồng rộng lớn. Nhưng người ta chẳng mấy ai nhớ đến công sức của những người nông dân đã vun trồng, thu hoạch và dệt tôi thành vải. Họ chỉ coi tôi như một món đồ bình thường, không có gì đặc biệt!”

Chiếc quần jean (nói chen vào): “Nói vậy thì tôi còn thảm hơn. Tôi từng là cây bông vững chãi, mạnh mẽ! Thế mà giờ đây, tôi bị cắt xẻ, may vá, rồi còn bị ‘mài rách’ để trông thời thượng nữa chứ! Các cậu có thấy bất công không?”

Cả tủ đồ bỗng im lặng. Chiếc gương lắng nghe mà suy nghĩ mông lung.

Sự thức tỉnh của chiếc gương

Nó bắt đầu tự hỏi:

“Vậy còn mình thì sao? Mình được sinh ra từ đâu?”

Nó nhìn vào viền nhựa màu xanh của mình—một lớp nhựa đơn giản, chẳng phải lụa cao cấp, cũng chẳng phải sợi cotton tự nhiên.
Nó bỗng cảm thấy mình tầm thường quá.

Chiếc gương (lẩm bẩm): “Mình không có lịch sử hoành tráng như lụa, cũng không có giá trị hữu ích như cotton… Mà chỉ là một tấm kính được đúc khuôn và bọc nhựa. Vậy thì… mình có ý nghĩa gì?”

Bỗng nhiên, nó nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Chiếc gương hình bầu dục, viền nhựa màu xanh có hoa văn mềm mại, vẫn lặng lẽ nằm trên bàn trang điểm của cô chủ mỗi ngày. (Ảnh: Đinh Nụ/ MUCwomen)

Bí mật về cội nguồn

Tiếng cười vang lên từ mặt kính của chính nó—phần phản chiếu mọi thứ.

Mặt kính (nhẹ nhàng): “Cậu ngốc quá. Cậu biết cậu được làm từ gì không?”

Chiếc gương (giật mình): “Không… Tớ chỉ biết tớ là một cái gương.”

Mặt kính cười khẽ:

Mặt kính: “Cậu có biết kính được làm từ cát không?”

Chiếc gương giật mình.

Chiếc gương: “Cát ư? Ý cậu là… mấy hạt cát nhỏ bé bay đầy ngoài bãi biển á?”

Mặt kính: “Đúng vậy. Nhưng không phải cát thông thường. Để trở thành kính, cát phải trải qua quá trình nung chảy ở nhiệt độ cực cao, bị nhào nặn, đúc khuôn, rồi mới trở thành một tấm gương sáng bóng như cậu ngày hôm nay.”

Chiếc gương lặng người và nói khẽ: “Vậy… mình cũng từng chỉ là những hạt cát vô danh, bị gió cuốn đi khắp nơi?”

Mặt kính (gật đầu): “Đúng vậy. Nhưng nhờ vào thử thách, nhờ vào sự rèn luyện khắc nghiệt, cậu đã trở thành thứ có thể phản chiếu cả thế giới.”

Chiếc gương sững sờ. Nó chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có một cội nguồn thú vị như vậy.

Chiếc gương đứng lặng, ngỡ ngàng. Nó chưa từng nghĩ rằng mình lại sở hữu một nguồn gốc đầy bất ngờ như thế. (Ảnh: Đinh Nụ/ MUCwomen)

Nhận ra giá trị bản thân

Từ hôm đó, chiếc gương không còn tự ti nữa.

Nó không phải lụa cao cấp, cũng chẳng phải cotton hữu ích. Nhưng nó là ánh sáng. Nó giúp mọi người nhìn thấy hình ảnh của mình, giúp cô chủ sửa soạn mỗi ngày.

Một buổi sáng, khi cô chủ soi gương để trang điểm, chiếc gương khẽ cười thầm:

Chiếc gương: “Không ai nhớ cội nguồn của ta, nhưng ta luôn nhắc họ nhớ về chính họ!”

Nó có giá trị theo cách riêng của nó. Và điều quan trọng nhất: Mỗi người, mỗi vật đều có cội nguồn và giá trị riêng—chỉ khi hiểu và trân trọng cội nguồn của mình, ta mới thật sự tìm thấy ý nghĩa tồn tại.