Site icon MUC Women

Trở về gia đình – đích đến cuối cùng của sự bình yên

Trở về gia đình

Đến một độ tuổi nào đó, thành công không chỉ là những gì đạt được ngoài xã hội, mà còn là còn nơi để trở về, còn cha mẹ để yêu thương và còn nghe những âm thanh thân thuộc của gia đình. (Ảnh: Chụp màn hình báo Tuổi trẻ)

Trở về gia đình giúp ta nhận thấy giá trị thật không nằm ở tiền bạc mà là bữa cơm ấm, ánh đèn đợi cửa và sự quan tâm chân thành từ người thân yêu.

Trở về gia đình và nỗi ám ảnh của sự im lặng trong mái ấm

Trở về gia đình đôi khi trở thành một gánh nặng tâm lý thay vì là niềm vui đối với nhiều người trong xã hội hiện đại. Một cô giáo tại Cần Thơ từng chia sẻ sự xót xa khi học sinh không muốn về nhà sớm vì sợ phải nghe cha mẹ cãi vã hoặc đối mặt với sự lạnh lẽo. Những đứa trẻ thà lang thang ở sân trường hay tiệm sách còn hơn phải bước vào ngôi nhà đầy đủ tiện nghi nhưng lại thiếu vắng đi tiếng cười và sự kết nối thật sự giữa các thành viên.

Áp lực công việc khiến người trưởng thành thường mang theo sự mệt mỏi và cáu gắt về nhà, dành sự kiên nhẫn cho người ngoài nhưng lại khắt khe với người thân. Chúng ta dễ dàng lắng nghe tâm sự của một người bạn xa lạ nhưng lại quên hỏi han người bên cạnh xem họ có mệt mỏi hay không. Điều này vô tình tạo ra một khoảng cách lớn, khiến căn nhà chỉ còn là nơi trú chân tạm bợ hơn là một tổ ấm đúng nghĩa, nơi con người có thể trút bỏ mặt nạ để sống thật.

Một câu chuyện điển hình về sự vô tâm là vị quản lý thành đạt luôn bận rộn với những mục tiêu tài chính nhưng lại khiến con trai mình phải chờ đợi một bữa cơm chung. Anh giật mình nhận ra mình có tất cả nhưng lại đánh mất đi sự hiện diện trong tuổi thơ của con chỉ vì mãi chạy theo danh vọng. Khi sự im lặng trở thành thói quen, những sợi dây liên kết vô hình bị đứt gãy, biến những người cùng huyết thống trở nên xa lạ ngay dưới một mái nhà đầy đủ tiện nghi.

Trở về gia đình để kịp trao gửi yêu thương trước khi quá muộn

Trở về gia đình là lời hứa mà nhiều người trẻ thường trì hoãn vì những cuộc hẹn, công việc hay những mục tiêu cá nhân rực rỡ. Một chàng trai tại Đồng Nai đã phải mang theo nỗi day dứt cả đời khi mẹ anh qua đời lúc anh còn mải mê với những kế hoạch bên ngoài. Những cuộc gọi nhỡ và những lời hứa “tuần sau con về” đã trở thành nỗi ân hận khôn nguôi khi người mẹ không còn đứng chờ bên mâm cơm quen thuộc nữa.

Thời gian là thứ nghiệt ngã nhất khi nó âm thầm lấy đi sức khỏe của cha mẹ trong lúc chúng ta mải miết đi tìm sự thành đạt. Những sợi tóc bạc của mẹ hay bước chân chậm chạp của cha là minh chứng cho việc chúng ta không còn nhiều thời gian để báo hiếu như vẫn tưởng. Một người mẹ già ở quê chỉ mong nghe giọng con lâu hơn một chút thay vì những câu trả lời qua loa rồi vội vã tắt máy vì bận rộn, điều đó khiến bà nghẹn lòng.

Để hàn gắn, một gia đình ở Vĩnh Long đã thực hiện quy tắc bỏ điện thoại trong 30 phút bữa tối để lắng nghe và thấu hiểu nhau sâu sắc hơn. Sau rất nhiều va vấp ngoài xã hội, thứ khiến lòng người dịu lại vẫn là căn nhà cũ với mùi thức ăn thân thuộc và dáng cha ngồi lặng lẽ xem tivi. Đó là nơi duy nhất cho ta cảm giác thuộc về, nơi tình thương được trao đi vô điều kiện mà không cần bất kỳ sự gồng gánh hay đề phòng nào.

Theo: Báo Tuổi trẻ