Site icon MUC Women

Sông Tam Bạc đầu thế kỷ 20 và ký ức phố xưa

Sông Tam Bạc đầu thế kỷ 20 trong ký ức (Ảnh: internet).

Sông Tam Bạc đầu thế kỷ 20 hiện lên như một dải lụa mềm mại vắt qua lòng thành phố cảng Hải Phòng. Một bên là phố Tam Bạc sầm uất, một bên là phố Thế Lữ thanh bình, tạo nên bức tranh đô thị hài hòa, đậm chất thơ và mang trong mình những ký ức sâu lắng về một thời kỳ đang chuyển mình mạnh mẽ.

Sông Tam Bạc dòng sông chảy giữa hai nhịp sống

Sông Tam Bạc không dài, nhưng là dòng chảy kết nối hai thế giới: một bên sôi động; một bên trầm lắng. Đầu thế kỷ 20, hai bờ sông đã mang nét đối lập rõ rệt. Bờ gần ảnh là phố Tam Bạc; nơi gánh hàng rong, hiệu buôn, tiệm thuốc; quán nước nườm nượp người qua. Bờ xa ảnh là phố Thế Lữ, với nhà ngói thấp, thưa thớt, cây cối xanh rợp, thi thoảng có bóng người thong thả qua lại.

Sông không rộng, nhưng ghe thuyền tấp nập; hàng hóa như gạo, rau, than, vôi vữa được chuyên chở lên bến. Không khí lao động; buôn bán khiến đôi bờ sông luôn sống động; đúng với vai trò là trục giao thương nội đô của thành phố cảng.

Sông Tam Bạc – nơi buôn bán sầm uất ven sông

Phố Tam Bạc từ sớm đã trở thành tuyến phố thương mại chủ lực; đặc biệt nhờ vị trí áp sát bờ sông. Nơi đây từng là nơi đặt chợ gạo, tiệm vàng; tiệm thuốc Bắc, cửa hàng tạp hóa của người Hoa. Những mái nhà lợp ngói âm dương; những bảng hiệu viết chữ Hán tạo nên khung cảnh mang đậm màu sắc Á Đông giữa một đô thị do người Pháp quy hoạch.

Không chỉ buôn bán, phố Tam Bạc còn là nơi sinh sống của tầng lớp trung lưu; thương nhân và cả người lao động nghèo. Những âm thanh rao hàng, tiếng xe kéo; tiếng còi tàu hòa trong tiếng nước sông Tam Bạc vỗ nhè nhẹ tạo nên một khúc nhạc đời không bao giờ cũ.

Phố Thế Lữ – bên sông trầm mặc (Ảnh: internet).

Phố Thế Lữ – bên sông trầm mặc

Ngược lại với phố Tam Bạc; phố Thế Lữ ngày ấy ít ồn ào hơn. Dù cùng nằm bên dòng sông; nhưng nơi đây mang một dáng vẻ bình yên, có phần thi vị. Trước khi mang tên nhà văn Thế Lữ – một người con của Hải Phòng; con phố này vốn là đoạn kéo dài từ Hàng Kênh, ít dân cư, rợp bóng cây.

Người Hải Phòng xưa thường chọn bờ Thế Lữ để dạo mát, hóng gió hoặc ngắm phố bên kia sông – nơi đèn dầu lấp lánh khi đêm về. Chính sự tương phản này đã tạo nên một chất riêng rất khó trộn lẫn cho Tam Bạc – Thế Lữ.

Sông Tam Bạc đầu thế kỷ 20 trong ký ức

Với người dân thành phố, sông Tam Bạc đầu thế kỷ 20 không chỉ là một dòng sông đô thị mà còn là dòng ký ức. Những câu chuyện về thời bao cấp chèo đò qua sông đi học; những tối giao thừa ngắm pháo hoa từ cầu Tam Bạc; hay những buổi chiều thả thuyền giấy trên sông… tất cả đều là những mảnh ký ức đẹp đẽ, thiêng liêng của bao thế hệ.

Ngày nay, mặc dù hai bờ sông đã được cải tạo thành phố đi bộ; với vỉa hè lát đá, đèn LED hiện đại và bồn hoa rực rỡ; nhưng linh hồn của sông Tam Bạc vẫn là hình bóng của những năm tháng cũ – nơi con người sống chậm, sống tình, sống thật.

Hải Phòng giữ hồn xưa trong nhịp sống mới

Hải Phòng hôm nay là một thành phố công nghiệp hiện đại; năng động. Nhưng nếu chỉ nhìn vào những tòa nhà cao tầng; những khu công nghiệp khổng lồ thì chưa đủ. Thành phố này còn có một quá khứ lấp lánh – mà sông Tam Bạc là một phần không thể thiếu.

Những người trẻ hôm nay khi dạo bước bên bờ sông; nếu lắng nghe kỹ, có thể vẫn nghe thấy tiếng gọi mời của những chiếc thuyền; tiếng rao vang vọng từ phố Tam Bạc, và lời thơ lặng lẽ in trong bóng chiều phố Thế Lữ.

Nguồn: internet