“Nhớ Tuổi thơ” – bài thơ của Vũ Trung – đưa ta về miền ký ức đêm hè ngắm trăng, nghe mẹ kể chuyện chị Hằng, chú Cuội. Đó là hồi ức đẹp và thông điệp: muốn giữ hồn nhiên, an nhiên, con người cần nuôi dưỡng thiện niệm như trong chuyện cổ tích của văn hóa thần truyền..
- Bài thơ “Cha” – Dáng hình vượt gió ngược vì con
- Tìm về cội nguồn Đạo hiếu – Chìa khóa vàng dạy con lòng hiếu thảo
- Núi Dục Thúy Sơn – Biểu tượng bất tử của đất ninh bình
NHỚ TUỔI THƠ
Tác giả: Vũ Trung
Đêm hè trải chiếu ngắm ngàn sao
Cái thuở ngây thơ đỗi tự hào
Mẹ nhắc cô Hằng trong chuyện cổ
Em nhìn chú Cuội giữa trời cao
Nhiều hôm trăng tỏ mây lơ lửng
Những bữa sương thưa gió dạt dào
Lần lữa tâm hồn theo viễn cảnh
Hỏi giờ tuổi mộng lạc phương nao?
Xem nhanh
Một miền ký ức đẹp như cổ tích
Đêm hè trải chiếu ngắm ngàn sao
Cái thuở ngây thơ đỗi tự hào
Không gian mở đầu là một đêm hè nơi làng quê. Chiếc chiếu trải ra giữa sân, cả bầu trời sao lấp lánh như tấm màn thần tiên, nơi ước mơ trẻ thơ được thả bay lên cao mà không vướng bận điều gì.
Tuổi thơ ở đó giản dị nhưng đủ đầy, khiến tác giả tự hào vì được lớn lên trong vòng tay gia đình và trong hơi thở của quê hương.
Ước mơ tuổi thơ – hồn nhiên và trong sáng
Mẹ nhắc cô Hằng trong chuyện cổ
Em nhìn chú Cuội giữa trời cao
Những câu chuyện mẹ kể không chỉ để ru ngủ tuổi thơ, mà còn là văn hóa thần truyền – kho báu tinh thần được lưu giữ qua bao thế hệ. Trong cổ tích, thiện và ác phân minh, cái thiện luôn chiến thắng. Đó chính là bài học để con người giữ thiện niệm, từ đó có sức mạnh đi qua bão dông, sóng gió cuộc đời.
Khi tâm hồn còn hồn nhiên, ta dễ tin rằng có cô Hằng, chú Cuội, rằng chỉ cần ước là sẽ bay lên trời. Sự trong sáng ấy, nếu được gìn giữ, chính là nguồn sức mạnh để con người sống an nhiên, không bị cuốn trôi bởi thực tế khắc nghiệt.
Gió mưa cuộc đời và sự đổi thay thầm lặng
Nhiều đêm trăng tỏ mây lơ lửng
Những bữa sương thưa gió dạt dào
Hình ảnh “trăng tỏ”, “mây lơ lửng”, “gió dạt dào” như bản nhạc êm đềm của tuổi nhỏ. Nhưng rồi, ai cũng phải lớn, phải rời xa sân nhà, xa bầu trời trăng sao năm ấy.
Giữa đời thực, không còn toàn là đêm trăng đẹp, mà có những ngày nắng gắt, những cơn mưa giông – cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Khi những lo toan, va chạm ập đến, ký ức tuổi thơ dần bị che mờ, thay vào đó là bộn bề và toan tính.
Khi tâm hồn chai sạn – tuổi thơ lạc lối nơi nao?
Lần lữa tâm hồn theo viễn cảnh
Hỏi giờ tuổi mộng lạc phương nao?
Hai câu kết là một câu hỏi day dứt. Tuổi thơ, với ánh trăng vàng và câu chuyện cổ, giờ ở đâu? Hay đã bị đánh mất giữa những “viễn cảnh” của đời người – công danh, tiền bạc, tham vọng?
Thơ Vũ Trung khơi gợi một sự thật: chỉ khi giữ được thiện niệm như trong cổ tích, ta mới thật sự tìm lại sự hồn nhiên đã mất. Đó không chỉ là hoài niệm, mà là lời nhắc để con người quay về với những giá trị tinh khiết vốn có.
Giữ thiện niệm để tìm lại tuổi thơ trong tâm hồn
“Nhớ Tuổi Thơ” không đơn thuần là một bài thơ nhớ về quá khứ, mà là một lời gửi gắm sâu xa. Nó nhắc chúng ta rằng, điều quý giá nhất đôi khi không nằm ở thành tựu vật chất, mà ở khả năng giữ cho tâm hồn luôn sáng, thiện và bình yên.
Nếu một chiều nào đó bạn thấy lòng mình chùng xuống giữa bao bộn bề, hãy thử đọc lại bài thơ này. Biết đâu, bạn sẽ thấy bóng dáng đứa trẻ năm xưa – vẫn đứng đó, dưới bầu trời sao, chờ bạn quay về.

