Vào trung tâm dưỡng lão, không chỉ được chăm sóc kỹ lưỡng về bữa ăn, giấc ngủ, những người cao tuổi còn có nhiều “bạn già”. Con cháu cũng yên tâm công tác, học tập.
- Tâm thư kêu cứu mẹ kế bạo hành và vết sẹo tâm lý
- Phụ nữ sau 40 tuổi đừng bỏ qua 5 gam màu này: Mặc lên là trẻ ra, được khen có gu cực đỉnh
- Tự điều trị bệnh vảy nến nhiều bệnh nhân nguy kịch
Xem nhanh
Viện dưỡng lão ở Việt Nam – Lựa chọn mới của tuổi già
Ở khuôn viên một viện dưỡng lão tại Lĩnh Nam (Hà Nội), bà Đinh Như Loan, 75 tuổi, lặng nhìn hàng chục cụ ông, cụ bà tập vận động dưới nắng sớm. Chồng mất, các con đều có cuộc sống riêng, bà chọn sống tại viện để tự do, thoải mái.
“Ở đây ngày ăn bốn bữa, đo huyết áp ba lần, thích thì đọc sách, xem TV. Tuổi già như vậy là hạnh phúc rồi”, bà cười hiền.
Tại Hưng Yên, bà Nguyễn Thị Lan – Người không chồng con, không lương hưu – Cũng tìm thấy niềm vui khi được chăm sóc chu đáo trong trung tâm bảo trợ xã hội. Với bà, có chỗ nương thân, bớt cô đơn, đã là điều an ủi lớn.
Viện dưỡng lão ở việt nam, hệ thống chăm sóc chưa theo kịp
Theo Tổng cục Thống kê, Việt Nam bước vào giai đoạn già hóa từ năm 2011 khi dân số trên 60 tuổi vượt 10%. Dự kiến đến năm 2036, con số này sẽ đạt 20%.
Cả nước hiện có hơn 218 cơ sở chăm sóc người cao tuổi; trong đó phần lớn tập trung tại đô thị lớn. Ở nông thôn, người già gần như chỉ trông chờ vào các trung tâm bảo trợ xã hội.
Ông Tô Đức, Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội, cho biết Việt Nam có khoảng 16,5 triệu người cao tuổi; trong đó hơn 2,6 triệu người trên 80 tuổi. Nhu cầu chăm sóc y tế, tinh thần và sinh hoạt của họ ngày càng tăng; trong khi mạng lưới viện dưỡng lão ở Việt Nam vẫn thiếu cả về nhân lực lẫn cơ sở vật chất.
Viện dưỡng lão tư nhân – Khoảng trống được lấp dần
Những năm 2000, khi khái niệm “viện dưỡng lão tư nhân” còn xa lạ, ông Nguyễn Tuấn Ngọc đã mở Thiên Đức – Cơ sở tư nhân đầu tiên ở Hà Nội.
“Ngày đó, ai cũng nói tôi làm nghề bất hiếu. Không ai nghĩ người Việt sẽ gửi cha mẹ vào viện”, ông kể. Sau hơn hai thập kỷ, mô hình này không chỉ tồn tại mà còn phát triển mạnh với hàng chục cơ sở mới như Phù Đổng, Tuyết Thái, Diên Hồng, Bình Mỹ…
Giá dịch vụ tại các viện tư dao động từ 8 đến 30 triệu đồng mỗi tháng; thậm chí có nơi cao cấp tới 50 triệu đồng. Dù vậy, nhu cầu vẫn lớn, chứng tỏ nhận thức xã hội đã thay đổi. Người già giờ xem đây là nơi sống an nhiên, không còn mang tiếng “bị con cái bỏ rơi”.
Những nút thắt cần tháo gỡ trong hệ thống dưỡng lão
Sự phát triển của viện dưỡng lão ở Việt Nam vẫn đối mặt nhiều khó khăn: thiếu đất xây dựng, thiếu nhân lực và chưa có hành lang pháp lý rõ ràng.
Phần lớn cơ sở phải thuê đất, chi phí thuê chiếm tới 40% tổng phí dịch vụ. Nhiều viện hoạt động tạm bợ, không đạt tiêu chuẩn thiết kế thân thiện với người cao tuổi.
Nhân viên chăm sóc – lực lượng then chốt – lại chịu áp lực lớn, thu nhập thấp; dễ kiệt sức và rời nghề. Trong khi đó, chưa có khung chứng chỉ nghề thống nhất, khiến chất lượng chăm sóc không đồng đều.
Hướng đến nền kinh tế bạc – Chăm sóc người già bền vững
Chính phủ đã phê duyệt Quyết định 966 về quy hoạch mạng lưới cơ sở trợ giúp xã hội đến năm 2030; yêu cầu mỗi tỉnh có ít nhất một trung tâm chăm sóc người cao tuổi.
Tại Hưng Yên, địa phương đầu tư hơn 57 tỷ đồng để nâng cấp cơ sở vật chất; mở thêm 120 chỗ ở mới. Đồng thời, các chuyên gia từ UNFPA khuyến nghị Việt Nam nên phát triển hệ thống chăm sóc dài hạn (LTC) giống mô hình ở Đức; Nhật Bản hoặc Thái Lan.
Theo ông Tô Đức, “người cao tuổi không phải là gánh nặng mà là nguồn lực cho phát triển đất nước”. Việc phát triển “nền kinh tế bạc” không chỉ giúp bảo đảm an sinh, mà còn tạo việc làm; kích thích đổi mới trong lĩnh vực chăm sóc xã hội.
Từ ‘bất hiếu’ đến ‘tất yếu’ – Một sự chuyển mình của xã hội
Từ những định kiến ban đầu; viện dưỡng lão ở Việt Nam đang trở thành biểu tượng của sự thay đổi nhận thức. Ngày nay, nhiều gia đình chủ động gửi cha mẹ vào viện để họ được chăm sóc tốt hơn, còn con cái yên tâm làm việc.
Như chị Hạnh ở Hà Nội; sau khi gửi cha vào viện dưỡng lão; nhận ra sức khỏe ông cải thiện rõ rệt, tinh thần vui vẻ hơn. “Tôi chỉ mong mỗi phường đều có một viện dưỡng lão gần nhà; để cha mẹ vẫn cảm thấy mình thuộc về nơi quen thuộc”, chị nói.
Trong xã hội đang già đi nhanh chóng; viện dưỡng lão không còn là biểu tượng của “bất hiếu” mà là một tất yếu nhân văn, phản ánh nỗ lực của Việt Nam trên hành trình xây dựng một nền kinh tế chăm sóc bền vững và hiện đại
Theo: VnExpress

