Iran tuyên bố đang trong “cuộc chiến sinh tồn” với Mỹ trong khi lực lượng Mỹ liên tiếp tấn công các hệ thống phòng thủ và cơ sở tên lửa trên lãnh thổ nước này.
Washington tuyên bố các đợt không kích nhằm buộc eo biển Hormuz phải mở cửa và làm suy yếu năng lực quân sự của Tehran. Trong khi đó, Tổng thống Donald Trump khẳng định các cuộc tấn công sẽ không dừng lại cho đến khi Iran chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán.
Ngày 15/7, Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ (CENTCOM) tiến hành đợt tấn công đầu tiên bắt đầu từ khoảng 6 giờ sáng, kéo dài khoảng 90 phút, nhắm vào hệ thống phòng thủ bờ biển và địa điểm phóng, lưu trữ tên lửa hành trình trên đảo Greater Tunb của Iran. Khoảng 9 giờ sau, CENTCOM thông báo làn sóng tấn công thứ hai được triển khai.
Hãng thông tấn Mehr của Iran cho biết 04 địa điểm quanh thành phố Ahvaz và thành phố cảng Bandar Abbas trên eo biển Hormuz đã bị trúng hỏa lực, không có thương vong trong cả hai trường hợp. Hãng Tasnim cũng ghi nhận tiếng nổ tại thành phố Konarak, phía nam Iran trên vịnh Oman.
CENTCOM nêu rõ các cuộc tấn công nhắm vào năng lực quân sự mà Iran sử dụng để kiểm soát tàu thuyền qua eo biển Hormuz, tuyến đường thủy mang tính sống còn với thương mại toàn cầu. Ba quan chức Mỹ xác nhận mục tiêu kép: mở cửa eo biển và làm suy yếu quân lực Iran trước khi Mỹ thực hiện các chiến dịch phức tạp hơn.
Tuy nhiên, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei khẳng định: “Chúng tôi hiện không có kế hoạch đàm phán nào vào lúc này và đang tập trung vào việc phòng thủ”. Lập trường này trực tiếp bác bỏ điều kiện mà Washington đặt ra để ngừng tấn công.
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Baqer Qalibaf mô tả tình thế hiện tại là “cuộc chiến thiết yếu và sinh tồn với Mỹ”, đồng thời cảnh báo Iran có thể cắt đứt thêm các hoạt động xuất khẩu năng lượng trong khu vực. Ông Qalibaf nhấn mạnh an ninh của Iran gắn với việc duy trì điều ông gọi là “các thỏa thuận của Iran” tại eo biển Hormuz.
Ông Qalibaf cũng lưu ý rằng việc chỉ chọn đàm phán hoặc chiến tranh làm con đường duy nhất sẽ là “sai lầm chiến lược”, và Iran phải sử dụng song song cả công cụ ngoại giao lẫn quân sự. Song lập trường thực tế vẫn là từ chối ngồi vào bàn trong khi các đợt không kích đang diễn ra. Diễn biến mới nhất xảy ra sau khi lệnh ngừng bắn mong manh sụp đổ, làm dấy lên lo ngại về nguy cơ leo thang thành một cuộc chiến toàn diện và lan ra toàn khu vực.
Bùi Hà (tổng hợp)

