Site icon MUC Women

Bạo hành trẻ em và những góc khuất tàn nhẫn sau cánh cửa gia đình

Bạo hành trẻ em

Hai đối tượng Tâm, Hiệp bạo hành bé gái 4 tuổi (con gái ruột Tâm) dẫn đến tử vong. (Ảnh: Chụp màn hình báo Tiền Phong)

Bạo hành trẻ em trong gia đình thường có tính khép kín, khiến dư luận phẫn nộ về sự xuống cấp đạo đức và những lỗ hổng trong cơ chế bảo vệ trẻ em.

Bạo hành trẻ em xuất phát từ sự lệch chuẩn tâm lý người lớn

Câu chuyện đau lòng về bé gái 4 tuổi bị mẹ đẻ và người tình bạo hành dẫn đến tử vong là hồi chuông báo động về tính chất “khép kín” của bạo lực gia đình. Sự việc diễn ra sau những cánh cửa đóng kín, nơi trẻ em gần như không có khả năng tự vệ hay cầu cứu, cho thấy một thực trạng đáng lo ngại về sự xuống cấp đạo đức trong một bộ phận xã hội hiện nay. Các chuyên gia tội phạm học nhận định rằng đây không chỉ là những vụ án riêng lẻ mà là biểu hiện của những lệch chuẩn tâm lý nghiêm trọng.

Theo phân tích, sự xuống cấp về khả năng kiểm soát cảm xúc do áp lực kinh tế, thất nghiệp và xung đột tình cảm là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến bạo lực. Nhiều người lớn khi không có kỹ năng giải tỏa căng thẳng đã chọn cách trút giận lên những đối tượng yếu thế nhất là trẻ nhỏ. Đáng sợ hơn, hành vi này thường không diễn ra bột phát mà kéo dài, cho thấy sự chai sạn cảm xúc và mất dần khả năng đồng cảm với nỗi đau của nạn nhân ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Môi trường mạng xã hội và các hình ảnh bạo lực đời thường cũng góp phần làm con người “nhờn cảm xúc”, dần xem bạo lực như một công cụ để giải quyết xung đột. Khi một người có thể liên tục đánh đập một đứa trẻ đang van xin mà không dừng lại, đó là biểu hiện của sự lệch lạc nhân tính sâu sắc. Đối với các đối tượng có nhân cách lệch chuẩn, trẻ em đôi khi không được nhìn nhận như một mầm non cần bảo vệ mà bị xem là gánh nặng hoặc vật cản trong các mối quan hệ tình cảm phức tạp.

Lỗ hổng trong hệ thống giám sát và trách nhiệm xã hội

Thực tế cho thấy các mô hình gia đình tái cấu trúc, nơi trẻ sống chung với người không có quan hệ huyết thống, thường tiềm ẩn nguy cơ cao hơn. Những người đàn ông sống cùng mẹ trẻ nhưng không có ràng buộc pháp lý hay chuẩn bị tâm lý làm cha dễ coi đứa trẻ là “điểm trút giận” khi xảy ra mâu thuẫn. Trong một số trường hợp, sự thiếu liên kết tình cảm tự nhiên khiến đứa trẻ bị nhìn như biểu tượng của mối quan hệ cũ, từ đó nảy sinh tâm lý đố kỵ hoặc thù ghét vô thức.

Sự im lặng của cộng đồng và hàng xóm xung quanh là một “lỗ hổng” lớn khiến bạo lực kéo dài mà không bị phát hiện. Nhiều người nghe thấy tiếng trẻ khóc hoặc thấy thương tích bất thường nhưng ngại can thiệp vì coi đó là chuyện riêng của gia đình người khác. Tâm lý né tránh này vô tình tiếp tay cho cái ác, khiến những đứa trẻ bị kiểm soát trong không gian kín mất đi cơ hội được cứu giúp kịp thời từ những tầng bảo vệ xã hội cơ bản nhất.

Để ngăn chặn thảm kịch, các chuyên gia khuyến cáo cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa nhà trường, y tế cơ sở và tổ dân phố trong việc nhận diện dấu hiệu trẻ bị tổn thương. Những thay đổi bất thường về tâm lý, vết bầm tím hay sự hoảng sợ của trẻ cần được coi là tín hiệu cấp cứu thay vì sự xem nhẹ. Một xã hội văn minh không thể đứng ngoài tiếng khóc của trẻ nhỏ và bảo vệ trẻ em phải được xác định là trách nhiệm đạo đức tối thượng của toàn cộng đồng.

Theo: Báo Tiền Phong